Trang chủ

Powered By Blogger

FLASH ĐẸP TẾT "ÂM LỊCH"

Hiển thị các bài đăng có nhãn Goc Suy Ngam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Goc Suy Ngam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống

Đây là bài viết tôi tâm đắc, xin chia sẻ với tất cả mọi người thông điệp "Hãy yêu và chăm sóc chính bản thân mình vì nếu bạn không làm điều đó được, bạn sẽ không bao giờ yêu ai được cả, thời gian không bao giờ chờ đợi mình".
Sẽ là một ngày không như...mọi ngày.
Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.
Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.
Không đủ thời gian để nói lời chia tay.
Không đủ thời gian để làm những điều mình muốn.
Không đủ thời gian để yêu nhiều hơn.
Không đủ thời gian để bớt giận hờn.
Không đủ thời gian để tẩy xóa những day dứt, những chua cay.
- Sẽ là một ngày không như...mọi ngày.
Nếu bạn còn một ngày để sống bạn sẽ làm gì?

Từ hồi còn nhỏ, tôi thường hay tự hỏi, tại sao mình lại sinh ra trong đời này?

Mình sống để làm gì?

Ý nghĩa của cuộc sống là gì?

Sau này lớn lên một chút, chứng kiến cuộc đời có nhiều thù hận, lừa dối, cãi vã, đôi lúc tôi càng cảm thấy chán nản, tôi tự hỏi chẳng lẽ cuộc đời chỉ có thế? Vậy con người sống để làm gì?

Tóm lại, ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống chính là: Có một ai đó để yêu, có một việc gì đó để làm, và có một điều gì đó để mà hy vọng.

Nếu bạn còn một ngày để sống? 
Bạn sẽ nghĩ tới những ai?

Bạn sẽ muốn nói gì tới họ?

Bạn còn tâm nguyện gì chưa làm không?


Khi đọc tới đây, bạn đừng quên thăm hỏi những người bạn đang nghĩ tới, đừng quên bắt tay vào thực hiện những ước mơ của mình.

Bạn hãy sống như ngày mai phải chết, yêu như ngày mai phải cách xa, thực hiện ước mơ của bạn như thể nó là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời bạn. Và cuối cùng, sống thanh thản, tự do, tự tại. Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà bon chen, ganh đua, nghi kị lẫn nhau. Hãy dành những thời khắc ấy cho tình yêu, cho những điều tốt đẹp. .



 - Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà bon chen, ganh đua, nghi kị lẫn nhau. Hãy dành những thời khắc ấy cho tình yêu, cho những điều tốt đẹp.
Nếu lỡ mình chỉ còn sống được một ngày thì sao nhỉ? Có nhiều điều mình phải làm. Hai mươi tư giờ mình sẽ chia thật đều: sáu giờ cho bạn bè, sáu giờ cho gia đình, sáu giờ cho người ấy và sáu giờ cho bản thân. Nhiều khi nghĩ bản thân mình nhận được gì từ mọi người và mình làm được gì cho mọi người hay chưa? Mình sẽ làm thật nhiều cho những người mình yêu thương. Dù điều đó không lớn, không quan trọng nhưng mình hi vọng những người mình yêu mến sẽ cảm thấy điều đó quý giá.
Nếu chỉ còn một ngày được sống, mình muốn ngày đó trời sẽ mưa. Vì mình thích trời mưa ! Mình nhớ có một người từng nói mình thế này: “Bạn bảo bạn yêu nắng, tại sao khi nắng lên bạn lại đội mũ? Bạn nói bạn yêu mưa, tại sao khi mưa trĩu hạt bạn lại bung dù để cho hạt mưa không chạm vào bạn?". Mình rất thích câu nói đó, một ngày để sống, mình sẽ sống trọn với cơn mưa, để cho mưa ôm lấy mình, ôm lấy đôi mắt mình, hôn lên đôi môi mình. Trời mưa khiến tim mình vui, mình thích tiếng mưa rơi, thích tiếng cười của những đứa trẻ thơ trong mưa, nó khiến mình yêu cuộc sống hơn.
ĐỢI!

Nếu chỉ còn một ngày để sống, mình sẽ không bên "ấy" đâu. Mình chỉ gặp "ấy" một lát thôi, mình sẽ đi ngay. Vì mình không muốn "ấy" chiếm hết cả một ngày cuối cùng của mình. Vì khi ở bên "ấy", mình không thể dứt ra được. "Ấy" cho mình một cảm giác ấm áp, một cảm giác được che chở, bên "ấy", mình thấy an toàn hơn bao giờ hết. Một ngày! Có lẽ không đủ cho một câu chuyện, không đủ cho một cái ôm, không đủ cho một nụ hôn và hơn hết không đủ cho một tình yêu "ấy" nhỉ! Nhưng mình nguyện yêu "ấy" cho dù chỉ một ngày thôi, mình thấy hạnh phúc lắm rồi. Đừng cố quên "ấy" ơi! Hãy giữ tình yêu của mình vào tim . Hãy cứ nhảy múa cho đến khi môi có thể mỉm cười khi nghĩ về tình yêu ấy. Một người kỉ nữ thực thụ có thể cười trong những lúc đau khổ nhất. Mình yêu "ấy" không bằng đôi mắt, không bằng đôi tai mà bằng trái tim.

Mình chỉ mong “ấy" đến bên mình, nắm tay mình, ôm mình vào lòng và yêu mình bằng cả trái tim. Để mai kia lỡ mình không còn bên "ấy" nữa lỡ tai mình không còn nghe được giọng của "ấy" , lỡ mắt mình không còn được nhìn thấy "ấy" và tim mình không còn được đập chung nhịp với "ấy" thì mình cũng không hối tiếc vì được bên "ấy" lần cuối. Một ngày! Chỉ đủ cho mình nhìn "ấy", đủ cho mình nói câu "I love you" với "ấy". Dù chỉ một ngày nhưng là một ngày ý nghĩa thì một ngày đó mình sống đâu có lãng phí phải không "ấy"? Mình ước giây phút này lặng mãi để tim được bình yên, mình được phép nhớ về "ấy". Mình thích cách "ấy" cười và nhìn mình nó khiến tim mình ấm áp. Mình không tìm thấy cảm giác đó ở những người xung quanh. Mình yêu "ấy" đơn giản vì "ấy” khiến mình hạnh phúc. Vui lên "ấy" nhé! Ấm áp và không còn u tối nữa.
 - .
Một ngày của mình phải kết thúc thôi, bao nhiêu đây đủ khiến mình cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Dù còn một ngày để sống, mình rất vui vì những gì mình làm được. Mình không muốn một ngày cuối cùng của mình trôi qua vô ích. Mình muốn sống trọn vẹn về thời gian lẫn ý nghĩa như thế cuộc sống của mình mới có ích. Mình không thấy hối tiếc vì góp hơi thở, góp nhịp tim vào mặt đất này.
Con người ai cũng có tình thương cả, tại sao phải để đến ngày cuối cùng mới trao yêu thương?
Mở lòng mình đi nào!

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Chuyện hay .... đọc thử 1 lần cho biết ....!!!



Có một gã đàn ông kia chán ngấy việc mình phải đi làm mỗi ngày trong khi vợ thì cứ ở nhà.

   Anh ta muốn vợ thấy những việc anh phải cáng đáng ở cơ quan nên cầu nguyện như sau:

  “Lạy Chúa, con phải đi làm mỗi  ngày và phải cực nhọc suốt 8 tiếng đồng hồ ở cơ quan, trong khi vợ con thì tà tà ở nhà. Con muốn vợ con biết những gì con phải trải qua, xin Chúa tráo  đổi thân hình nàng và con chỉ một ngày thôi. Amen”.

   Trong sự khôn ngoan vô hạn của Ngài, Đức Chúa Trời bèn chấp thuận và hoàn thành điều ước của gã đàn ông. 

  Ngay sáng hôm sau, gã thức  dậy trong cơ thể người đàn bà.

   Gã ra khỏi giường , làm bữa ăn sáng cho người “chồng” của mình, đánh thức các con, mặc đồ đi học cho chúng, cho chúng ăn sáng, sửa soạn đồ ăn trưa mang theo, chở chúng tới nhà  trường, chạy về nhà giặt quần áo, đi chợ mua thức ăn, và  tính toán tiền bạc trong ngày.

   Lúc đó đã đến 1 giờ trưa và  anh ta lật đật sắp xếp giường ngủ, lau  nhà, chùi sàn nhà bếp.

   Chạy đến trường chở các  con và suốt đường về phải cải vả với chúng. Lấy sữa và bánh cho các con xong,  cho chúng vào bàn ngồi làm bài tập thầy cô đã cho mang về làm, xong lại dọn ra  bàn ủi đồ, vừa ủi quần áo vừa xem TV.

   Đúng 4:30 anh  ta bắt đầu lo bữa cơm chiều, rửa rau làm sà lách sửa soạn các món thịt dành cho bữa ăn chiều.

   Sau bữa ăn chiều, anh ta lau bếp, xếp quần áo vừa giặt xong buổi sáng, mang các con ra tắm, và đưa chúng vào đi  ngủ.

   Vào 9 giờ đêm anh ta đã mệt đờ người,  dù mọi  chuyện nhà vẫn chưa xong, cũng phải lên giường, rồi cũng phải 
“trả bài”.

   Sáng hôm sau,anh ta thức giấc và lập tức quì cạnh giường và cầu nguyện:
“Chúa ơi, con  không biết những điều con đã suy nghĩ. Con đã quá lầm lẫn mà ganh tỵ với việc vợ con ở nhà suốt ngày. Chúa ơi, xin giúp con được tráo đổi lại vai trò như cũ.”

   Đức Chúa Trời, Lòng lành vô hạn của Ngài,  trả lời:   “Con yêu quí, Ta cảm nhận được là con đã học được bài học nên sẵn lòng cho con tráo đổi lại như cũ. Nhưng con phải đợi 
9 tháng 10 ngày, vì tối hôm qua con đã thọ thai" .
                                                                                                        BÓ TAY :)

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Sự tích cỏ ba lá










Sự tích cỏ ba lá





Chuyện kể rằng nơi thảo nguyên xa xôi, có một cây cỏ xanh nhỏ bé, hát ngân nga trong những cơn gió nhẹ, bài tình ca tặng cây bụi đứng bên. Cây bụi ơi sao chẳng ngoái nhìn, cứ mải mê ngóng những ong và bướm, cứ buồn bã vì mình không có được nét rực rỡ hướng dương hay thơm ngát nụ hồng… Cây bụi không biết có một kẻ hết lòng, tặng cho Cây cả tình yêu, niềm tin, hy vọng, dồn màu xanh vào ba cánh trái tim căng mọng, yêu đơn phương không mong đợi điều chi.

Mỗi ngày mới khi màn đêm vừa đi, Cỏ ba lá ngước nhìn mặt trời với khát khao duy nhất, vầng dương ơi hãy lắng nghe tiếng lòng em chân thật, nguyện làm tất cả để Cây bụi được vui.. có thể chăng ban một đoá hoa thôi, là Cây bụi sẽ có được tình yêu của ong và bướm. Cỏ ba lá nhỏ nhoi nhưng tình yêu rộng lớn, có thể làm gì để thực hiện ước mơ? Trên thảo nguyên mây trắng vẫn lững lờ, gió bay qua thì thầm “cần một điều may mắn… chỉ khi nào Cỏ có bốn lá thôi…”

Cỏ chợt buồn vì điều đó quá xa xôi, vậy ra trong cuộc đời không chỉ cần có tình yêu, niềm tin, hy vọng… Khẽ nghiêng mình ngắm ba trái tim bé bỏng, làm sao có được một lá thứ tư? Cây bụi đứng bên vẫn ủ rũ trầm tư, Cỏ ba lá run run “vì cây em sẽ…” Cây bụi vô tâm không nghe thấy có âm thanh rất nhẹ…tiếng một trái tim vừa tự vỡ làm đôi. Cỏ ba lá giờ có bốn cánh rồi, cây bụi nở bừng những bông hoa sặc sỡ, vui sướng hân hoan trong nắng vàng rạng rỡ, đâu biết dưới chân Cỏ đang héo dần đi…

Hạnh phúc khi yêu là được cho đi... tình yêu đó lớn đến vỡ đôi trái tim em xanh mướt, để nhắn nhủ những ai đang kiếm tìm: may mắn không tự nhiên có được, mà đến từ tình yêu và những trái tim biết sống vị tha.
[st]

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Đừng nhìn đời một cách hời hợt


Đừng nhìn đời một cách hời hợt
__________________________

Đừng nhìn người khác qua vẻ bề ngoài, sẽ không đúng đâu. Có một chuyện vui thế này: “Ngựa vằn yêu hươu con nên thổ lộ: ‘Em yêu, anh có thể lấy em làm vợ được không?’. Hươu con thật thà: ‘Thật ra thì em rất yêu anh nhưng em không dám lấy anh’. Ngựa vằn đau khổ gào lên: ‘Tại sao?’. Hươu con trả lời: ‘Mẹ em nói rồi, tất cả những ai xăm mình thì cũng đều là những người xấu’”. Ý của câu chuyện này là nếu đánh giá sự việc chỉ qua vẻ bề ngoài thì sẽ có những hiểu lầm vô cùng sai lệch, ngờ nghệch và nguy hiểm.
Trong một công trình xây dựng, tất cả các phần móng đều được che lấp. Tuy ẩn dưới đất và không nhìn thấy nhưng móng lại có tác dụng chịu lực cho toàn bộ trọng lượng của công trình. Toà nhà sang trọng đến mấy cũng phải có một hệ thống móng vững chắc thì mới an toàn được. Tâm hồn con người cũng như phần móng bị che lấp ấy, nó ẩn sâu bên trong cơ thể mà không thể thấy qua vẻ bề ngoài. Nhưng con người có mạnh mẽ hay không là nhờ tâm hồn của mình. “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” là vậy.
Tôi rất thương người thân nhưng tôi không giúp họ, tôi muốn họ tự vươn lên trong cuộc sống. Vì tôi biết khi sinh ra, mỗi ngừoi đều đã có sẵn bản năng sinh tồn. Hãy dùng bản năng sinh tồn của mình để đối phó với đời. Thật ra bạn mạnh mẽ quá đi chứ. Nếu không mạnh mẽ thì bạn đã chết từ lâu vì những bệnh lặt vặt rồi, chứ sao đủ sức ngồi đây để đọc những gì tôi viết được.
Người ta đau khổ vì cứ bám hoài, bám mãi vào những thứ không thật sự là của mình. Mối quan hệ giữa người với người trong cuộc đời này thật ngắn ngủi và dễ đổ vỡ. Phải cảm ơn những người đối xử không tốt với ta vì nhờ họ mà ta mới trở nên mạnh mẽ. Đừng bạo lực. Có câu chuyện thế này: “Để dạy con, ông bố đánh cậu con trai thật đau rồi quát: ‘Mày không được ăn hiếp mấy đứa bé nhỏ hơn mày nghe chưa?’. Đứa con hỏi lại: ‘Thế sao bố lại đánh con?’”. Cứ nóng nảy để rồi sau đó lại phải xin lỗi thì để làm gì. Phải chấp nhận những điều bí ẩn như một gia vị của cuộc sống. Tuổi đời phải đủ lớn thì ta mới hiểu rành rọt mọi vấn đề được.
Cơ hội không bao giờ đến với những kẻ lười biếng. Khi nào mất sạch mọi thứ, bạn mới biết được sức mạnh thật sự của mình. Khi gặp khó khăn, bản năng mách bảo bạn rằng bạn phải vượt khó để tiếp tục sống sót. Thật ra mình chẳng lừa được ai hết, chỉ lừa chính mình thôi. Nhưng khi lừa dối bản thân mà lương tâm lên tiếng thì mình sẽ đau khổ và dằn vặt vô cùng. Có khi bạn thấy mình nhỏ bé không phải vì bạn thật sự nhỏ bé mà do bạn đang so sánh mình với người lớn hơn. Cái số sung sướng mà có hậu khổ thì cũng chỉ là số khổ. Số phận hoàn toàn do ta quyết định, gieo tính cách, gặt số phận. Thực tế thì chẳng có ai là sướng mãi, cũng chẳng có ai khổ mãi, không được đổ lỗi cho hoàn cảnh. Mối quan hệ quan trọng nhất trong cuộc đời là mối quan hệ giữa những cái ta có với chính bản thân ta.
Ngày nay, người ta tránh né nỗi buồn sâu thẳm bên trong mình bằng những trò tiêu khiển, làm việc để kiếm thật nhiều tiền nhằm quên đi những nỗi buồn, đi du lịch… Nhưng thực tế, cuộc sống là một quá trình trải nghiệm tất cả mọi cảm giác: từ vui đến buồn, từ hưng phấn đến tuyệt vọng, từ khoái cảm đến vô cảm… Khi biết cách sống, ta mới có được hạnh phúc. Hạnh phúc từ tâm mà ra, vật chất không mang lại hạnh phúc mà cũng không mang đến bất hạnh. Không bao giờ được đánh mất sự nhạy cảm đối với nhu cầu của người khác.
Nếu tha thứ được cho bản thân thì phải tha thứ được cho người khác. Dù dang hai tay rộng nhất đến mức có thể thì bạn cũng chỉ ôm được vùng không gian trước mặt chứ không thể ôm cả thế giới. Điều đó nói rằng bạn không bao giờ làm chủ được cả thế giới này, thế nên đừng tham lam quá mức. Phải nhìn sâu vào bản chất của mọi vấn đề, đừng nhìn hời hợt.

Nguyễn Hữu Hiếu


Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Tớ và Cậu

Đã có lúc, tớ tự hỏi, đến bao giờ tớ mới tìm được một người có thể hiểu tớ và thương yêu tớ thực sự.

Đó là người có thể cười cùng tớ khi tớ vui, khóc cùng tớ khi tớ buồn, nâng đỡ tớ khi tớ vấp ngã, lắng nghe khi tớ nói, cảm thông khi tớ phạm lỗi…

Từng ngày lớn lên, tớ nhận ra những điều đó gộp chung trong một con người mà tớ tìm kiếm là không thể, bởi đôi khi chính tớ còn không hiểu nổi bản thân mình.

Một ngày, quá mỏi mệt, tớ đã dừng lại.

******

Thế rồi, tớ nhận ra sự có mặt của cậu trong cuộc sống của tớ, nhưng…

Lúc tớ khóc…Cậu chẳng bao giờ khóc cùng tớ, không đưa khăn giấy cho tớ lau nước mắt, cũng chẳng hề an ủi tớ. Cậu chỉ ngồi đó, lắng nghe tớ khóc…lâu thật lâu, để đến khi mệt nhoài, tớ dựa vào vai cậu ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Bên cạnh tớ, cậu như “lò sưởi ấm áp”, tỏa ra hơi ấm làm khô những giọt nước mắt lăn trên má tớ. Khi đó, tớ biết rằng “một bờ vai” vững chắc chính là thứ mà ngay lúc này tớ cần nhất và tớ đã tìm thấy ở cậu…

Không một lời nói, tớ cảm nhận được hơi ấm từ sự chia sẻ, sự an ủi chân thành trong một bầu không khí lặng im đến lạ kỳ.

******

Khi tớ vấp ngã…Cậu không nâng tớ dậy, cũng không chìa tay cho tớ nắm. Nhưng lặng lẽ, cậu đi tìm cho tớ một con đường tốt hơn, có thể con đường đó cậu không biết sẽ như thế nào, nhưng cậu sẽ đi trước mở đường, cậu như “ngọn đuốc sáng” soi rõ cho tớ tránh được mọi vấp ngã không đáng có. Bởi vì, cậu muốn tớ tự đứng lên trên chính đôi chân của mình, để tớ nhận ra tớ có đủ sức mạnh tiến lên phía trước, để tớ thấy được sai lầm của mình và không bao giờ lặp lại.

Đường còn dài lắm, một bàn tay chìa ra có thể nâng đỡ tớ ngay lúc này, nhưng sau đó, ai ở bên tớ khi trời mưa gió bão hay đêm tối mây đen, chỉ có cậu mà thôi!

******

Khi được gần cậu, tớ hiểu được “ý nghĩa của sự sẻ chia thực sự”…rằng:

- Hành động luôn có ý nghĩa hơn biết bao lời nói!

- Lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng cả trái tim!

- Giúp đỡ không chỉ bằng đôi tay mà bằng cả tấm lòng nhân hậu!

Nụ cười hiện trên môi cậu làm sáng cả một khoảng trời quanh tớ… khoảng trời của niềm tin, ước mơ và hy vọng!

Cám ơn cậu! Vì cậu không phải là một ai khác!

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Một Con Người Lớn Lên Cần .



.
Một con người lớn lên cần:
- 9 thág 10 ngày trong Bào Thai
- 5 năm đi Nhà Trẻ
- 5 năm học Tiểu Học
- 4 năm học Trung Học
- 3 năm học Phổ Thông
- 2 ~ 6 năm để học 1 cái nghề

Nhưng cần cả đời để học cách :
+ Tha Thứ
+ Lắng Nghe
+ Chia Sẻ
+ Yêu
+ Ghét
+ Làm người Tốt
+ Làm người Xấu

Nhưng có 1 Định Luật bất định:

Gieo Nhân nào gặt Quả nấy
Không cần phải là vĩ nhân
Không cần phải vĩ đại
Hãy sống là chính mình .... và ....
Hãy làm 1 người " BÌNH THƯỜNG " nhưng không hề "*TẦM THƯỜNG*"
Bạn nhé!
ℒℴνℯ ♫ ♬ ♪ ♩ ♭ ♪ ♥ @[334060476657277:274:Để Gió Cuốn Đi]









Một con người lớn lên cần:



- 9 thág 10 ngày trong Bào Thai
-



 5 năm đi Nhà Trẻ

- 5 năm học Tiểu Học

- 4 năm học Trung Học

- 3 năm học Phổ Thông


- 2 ~ 6 năm để học 1 cái nghề



Nhưng cần cả đời để học cách :


+ Tha Thứ

+ Lắng Nghe

+ Chia Sẻ

+ Yêu

+ Ghét

+ Làm người Tốt

+ Làm người Xấu


Nhưng có 1 Định Luật bất định:

Gieo Nhân nào gặt Quả nấy

Không cần phải là vĩ nhân

Không cần phải vĩ đại

Hãy sống là chính mình .... và ....

Hãy làm 1 người " BÌNH THƯỜNG " nhưng không 

hề "*TẦM THƯỜNG*"

Bạn nhé!

ℒℴνℯ ♫ ♬ ♪ ♩ ♭ ♪ ♥ Để Gió Cuốn Đi

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Chuông Gió

Theo Phong Thuỷ, chuông gió được sử dụng làm vật khắc chế những nguồn năng lượng xấu đồng thời nó có vai trò cực kỳ to lớn trong việc phát tán, luân chuyển năng lượng tích cực trong nhà.
Thường thì chuông gió đã được tính toán với số lượng những thanh chuông sao cho mang lại hiệu quả tốt nhất. Loại chuông 5 thanh, 6 thanh và 8 thanh là những loại chuông phổ biến nhất để phát huy được công dụng ngăn chặn những luồng khí tiêu cực và tăng cường năng lượng có ích cho ngôi nhà.


Khi treo chuông gió thì điều đầu tiên bạn nên chú ý đó là việc lựa chọn chất liệu của chuông gió nên phù hợp với các yếu tố phong thuỷ tại vị trí mà bạn định treo chuông.

Cụ thể, chuông gió làm bằng kim loại nên được đặt ở hướng Tây, Tây Bắc và hướng Bắc, trong khi chuông gió làm từ tre, gỗ có thể đặt ở hướng Đông, Đông Nam và Hướng Nam. Còn đối với loại chuông được làm bằng chất liệu sứ, đất sét nung…là hiện diện của mệnh thổ, do đó, nên được đặt ở vị trí trung tâm, Tây Nam, Đông Bắc, Đông và Đông Nam của ngôi nhà. 


Phần giá treo của chuông thường mang những biểu tượng, những biểu tượng này cũng có những tác dụng nhất định chứ không phải mang tính trang trí đơn thuần. Chằng hạn như, một chiếc chuông gió làm bằng đất sét với hai trái tim sẽ là lựa chọn tuyệt vời cho hướng Tây Nam (cung tình ái) nên được đặt trong phòng nhà hoặc sân vườn.


Trong khi đó, chiếc chuông gió với hình ảnh đức Phật sẽ phát huy tác dụng với những nguồn năng lượng phong thuỷ ở hướng Đông Bắc (cung học thức). 

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Cảm nhận Mùa Xuân Đến

CODE:



Cơn gió lạnh thổi qua, những chiếc lá rập rờn theo vài chiếc rơi lả tả xuống gốc  . CHợt như đang thấy bước chân của nàng xuân đang về , cũng ngập ngừng e ấp, cũng thẹn thùng , rụt rè. Chúng chưa đủ làm nên một mùa xuân ngập tràn hương sắc nhưng cũng đủ để tâm hồn người xao động chờ mong.
Trong bón mùa , mùa xuân có thể nói  là một mùa đẹp nhất không phải chỉ vì những nét yêu kiều diễm lệ của nó như cây lá xanh tươi, nghìn hoa đua nở ,chim chóc véo von, mà còn cả vì khí tiết ôn hòa và ấm áp,
Mùa xuân mới đang dần tới, sắc xuân rực rỡ trên những phố phường, cây cỏ dang cành lá quấn quít với gió xuân, lòng ta tràn ngập vui sướng trong sự thanh bình, chợt lặng lại,bồi hồi nghe những lời ca chân thành của người nhạc sĩ đa tài luôn tin vào giá trị chân thật của cuộc sống con người. Một điệu valse nhẹ nhàng, êm ái thật thích hợp khi trời đất bẽn lẽn khoác lên mình chiếc áo rực rỡ của mùa xuân.
v

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Vàng Vọt ( Tác giả Cấn ĐÌnh Loan)

PHẦN 1: MẤT MÁT
          Nhìn qua khe cửa thấy một người đàn bà vẻ mặt thiểu não,ngồi 
          một mình tì lưng vào bức tường .Trời chưa tối hẳn, vẫn đủ nhận
          ra khuôn mặt đã một thời mãn nguyện
 nay chỉ còn phảng phất ẩn
          dưới bờ môi hơi dày cong lên như đài
 hoa...
            Nửa đời người làm thiếu nữ,Thanh Hằng lấy chồng và sinh con. 
          đã có lúc trong tay là cả một gia đình hạnh phúc,nhưng bỗng đâu 
          họa ập xuống đầu.Cũng chỉ vì người chồng bội bạc,bỏ đi theo thói
          phù du,cho bây giò tan đàn xẻ nghé.
              Hằng đưa cả 3 đứa con về ngoại,âm thầm chịu đựng đắng cay.
          Rồi tháng ngày cứ thế trôi đi cùng với bao nỗi niềm tê dại.Không
          vượt nổi chính mình Hằng đã tự hủy hoại cuộc đời bằng những 
          điên cuồng trong men rượu.Rượu đã đốt cháy ruột gan;đã thiêu rụi
          cuộc đời. Để một ngày kia dốc sức tần tảo nuôi con,trong cơn ho rũ 
          rượi đã khạc ra bàn tay bầy nhầy màu máu đỏ tươi....
          Hoài là đứa con gái đầu lòng.nó đã thừa hưởng nét quyến rũ trong
          màu mắt tím chiều của mẹ.khuôn hình mền mại theo mỗi bước chân
          đi đã làm bao chàng trai si tình vô tình quen biết.Nhưng Hoài mới chỉ 
          là 16.Chưa ý thức được kiêu sa của người con gái.Đi học về là Hoài
          phụ giúp mẹ bày hàng,trông coi 2 đứa em đang vẫn còn nhõng nhẽo.
              Hàng ngày nhìn ngắm đứa con ngoan,người mẹ không khỏi chạnh 
          lòng: -Thương cho lũ trẻ dại khờ,mà mình thì đã sức cùng lực kiệt...
          Nhưng dẫu vậy,Hằng cũng không thể biết được những gì đã xảy ra 
          trong suy nghĩ của từng con trẻ.Hằng đã không thể ngờ rằng:Đêm
          đêm,Hoài - đứa con yêu xinh đẹp vẫn nước mắt một mình.Uất ức, đau
          khổ và đói nghèo khi bố nó đối xử thậm tệ với mẹ,với nó và với cả các
          em.Chính vì lẽ đó,Hoài đã bỏ học lang thang theo lũ bụi đời trong một
          thời gian dài mà mẹ vẫn không hề hay biết. 


            Lầm lỗi và chán chường...khinh bỉ cuộc sống đầy giả tạo,Hoài cảm 
          nhận mọi sự quẫy đạp lên niềm tin.Không còn mơ ước.Thất vọng đã 
          thít nó vào dần cõi vô biên...
           Vào một đêm bình thường như bao đêm bình thường khác,nhưng cả 
          nhà đã rất lo lắng khi không thấy Hoài về. Linh tính như mách bảo.
          lòng dạ bồn chồn,Thanh Hằng đã thao thức suốt đêm đợi con về sáng
          Nhưng Hoài đã không về.Hoài đã tự đi tìm cái chết để giải thoát cho tất 
          cả;Cho nó và cho cả mọi người.
              Đám tang kéo dài với vô vàn vòng hoa trinh nữ.Bạn bè tiễn đưa.xóm
         làng tiễn đưa.Nhưng bố nó thì không hề đưa tiễn.
              Hoài ra đi vĩnh viễn,nhẹ nhàng như cơn gió thoảng.Nó không để lại gì
         chỉ để lại nỗi đau,đủ vò nát con tim người mẹ-con tim đang héo hon,rã rời 
         bệnh tật ...cho tiếp theo chuỗi ngày ngắn ngủi,mà xót xa tủi hờn...

 PHẦN 2 CÁT BỤI

          Ngồi bên tôi là người đàn bà đã luống tuổi,cái tuổi duyên đã lặn vào
          trong nhưng đằm thắm thì có thừa.Không biết tôi gặp người đàn bà 
          đó hay là người đàn bà đó gặp tôi,chỉ bết rằng chúng tôi đang cùng
          ngồi bên một dòng sông thơ mộng.Đêm không trăng,nhưng trời thì lại 
          đầy sao.


          Chỉ tay về phía thành phố nhấp nháy ánh đèn Thanh Hằng 
          ( tên người đàn bà đó tự giới thiệu) khẽ nói với tôi:
          - Khi trước,nhà em ở đằng kia.ngay cạnh cây đèn sáng xanh xanh anh
          à. Nhà đối diện với một cây cầu,những khi xa các con,em thường nhìn
          lên đó,thi thoảng thấy chúng rắt ríu nhau đi qua là nước mắt lại trào ra.
          Em quên chưa nói với anh:Con Hoài chết khi nó còn quá trẻ,em thương
          và nhớ nó đến quặn lòng.Em cố sống vì còn 2 đứa con...chúng vẫn còn
          bé dại. Nếu em có mệnh hệ gì thì chúng biết dựa vào ai?Chúng có bố mà 
          cũng như không.Nhưng ngay cả lúc đó em nghĩ lại thì đã muộn rồi.Bệnh 
          tình em ngày càng nặng.Những cơn ho khạc ra máu thường xuyên và kéo
          dài đã đánh quỵ em từng ngày.Em phải cách ly chúng vì căn bệnh dễ lây.
          Khi em vô bệnh viện thì đã không thể cứu chữa.Bây giò,Anh biết không?
          Chúng nó khổ quá chừng...
          Nói đến đây,Thanh Hằng lẳng lặng bỏ đi.Trời cũng đã về khuya.Tôi theo 
          hút bóng Hằng.Thấy Hằng khuất vào một ngôi nhà cũ kỹ,cửa đã đóng.
          Tôi nán lại hồi lâu,rồi cũng quay về.
          Hôm sau,không ai hẹn ai,tôi vẫn ra ngồi đợi.đợi mãi,đợi suốt mấy đêm
          liền vẫn không thấy Hằng .Sốt ruột, tôi đến ngôi nhà cũ kia để hỏi thăm 
          Thấy một bà lão ý chừng là hàng xóm .Tôi vội vàng lễ phép :
          - Xin lỗi,Bà cho cháu hỏi:cô Hằng sống ở trong ngôi nhà kia mấy hôm 
         nay đi vắng a?
          Chưa vội trả lời,Bà lão nhìn tôi từ đầu tới chân,kinh ngạc:
          - Cháu quen biết Hằng từ hồi nào mà hỏi già như vậy?
          - Dạ!cháu vừa mới  quen 
          Bà lão la lớn:
          -Trời ơi!Cháu có biết không?cô ta đã chết cách đây có cả chục năm rồi.
          Ngôi nhà kia vắng chủ,bây giò để hoang đó.
         Tôi há mồm.không có lẽ là như vậy?Bà lão kia chắc lẩn thẩn mất rồi.Rõ
          ràng tôi đã ngồi nói chuyện với Hằng...
          Trời lạnh.Sương đêm.Tôi bỗng rùng mình.Bất chợt thấy xa xa bóng Hằng
          vật vờ như khóc than dưới ánh sao mờ tỏ.Tôi vội đi  về phía ấy...Có một
          chiếc ô tô chạy ngược chiều,đèn pha chói lóa,cứ thế rọi thẳng vào mắt tôi.
          Một tiếng nổ dữ dội.Khủng khiếp.
          Tôi giật mình tỉnh giấc,mồ hôi vã ra như tắm...
          Hằng đã chết cách hơn chục năm.Chỉ sau 3 tháng 1 ngày khi con Hoài mất.
          Giây phút cuối của cuộc đời,cô đơn đã đem đau khổ đi cùng. Không có một
          người thân bên cạnh.Biết thác gửi về đâu?
          Hỡi ôi! Một kiếp làm người sao mà ngắn ngủi?Có yêu thương,có giận hờn
          có cả buồn vui lẫn lộn,để rồi đã về với cát bụi mà sao vẫn khắc khoải chưa 
          yên?Có lẽ,chính vì thế Hằng đã tìm gặp tôi nơi lối cỏ đêm nào,bên một dòng
          sông thơ mộng-Dòng sông ấy rất dịu hiền,nhưng trĩu nặng phù sa.

Phần 3.Bất hạnh


           Lại một đêm tôi lang thang ngoài phố.Không gian tĩnh mịch lạ thường
          Loanh quanh hối lâu, tôi lại quay đúng bờ sông hôm nào tôi đã ngồi nói
          chuyện với Hằng.Câu chuyện mới chỉ bắt đầu về một cuộc đời dang dở
          Vẫn là Hằng ngồi đó,nhưng đêm nay,tôi thấy Hằng đẹp một cách lạnh
          lùng,nhưng đã là hoang dại.
          Tôi nghe lời Hằng nói như từ vũ trụ rất xa.Đó là lời từ bức thư tuyệt mệnh
          từ nỗi niềm gửi vào câu chữ.Yêu thương và giận hờn chưa đủ thở than
          ....Giữa cái nắng chang chang Thanh Hà và Thanh Hường đạp xe vào bệnh
          viện.Mẹ nhớ chúng nó và chúng nó cũng rất nhớ mẹ,chỉ mong sao mẹ sớm 
         khỏi bệnh mà về nhà với chúng .Thanh Hà mới chỉ 13 còn đứa em ít hơn chị 
          3 tuổi vì thế hai chị em rất cần có mẹ.Nhưng mẹ chúng đã qua đời.
          ....Hà vội quăng chiếc cặp lồng đầy cơm vung vãi ra sàn nhà,lao vào với mẹ 
         Mẹ  nằm đó bất động.Không hiểu sao,lúc đó Hà không khóc.Hà gọi đứa em 
         lại bên mẹ rồi lao ra khỏi cửa.đạp xe một mạch 5 cây số đến nhà dì để báo tin
          - Dì ơi! mẹ con chết rồi.
         Hà la lớn rồi ôm gì lấy người dì,lúc đó Hà mới khóc
         Hà khóc như chưa bao giò được khóc.Toàn thân mềm nhũn,đổ gục xuống 
         như tàu lá chuối...
         Hằng đã tắt thở,nhưng hồn thì vẫn còn dật dờ bên xác,thấy con dại mà đau
         lòng.Từ nay chúng sẽ không còn mẹ.không còn mẹ trên cõi đời này........
         Trời bỗng đổ cơn mưa,tôi chạy vội vào gốc cây.Quay đầu nhìn lại, tôi không 
         thấy Hằng ngồi đó nữa.Hạt mưa đã xóa mờ,xóa mờ tất cả.Tôi chìm sâu vào
         giấc ngủ vùi giữa đêm trắng của đất trời Phương Nam

  Phần Kết
          Đêm cuối cùng ở Phương Nam,Tôi tìm một góc khuất quán khuya
          ngồi với từng giọt cafe.Chủ quán xinh đẹp.nhưng rất khó đoán được
          tuổi là bao nhiêu.Cô ta sở hữu một điệu cười nửa  miệng kín đáo.
          Ánh mắt thường nhìn về phía xa....Quán vắng,chỉ mình tôi ngồi bên
          ly cafe,lim dim thưởng thức một bản nhạc không lời.
          Có tiếng ai đó hỏi từ phía sau:
          -Anh không nhận ra em ?
          Tôi giật mình quay lại.
          -Trời!sao em lại ở đây?
          Hằng không trả lời mà khẽ kéo ghế lại ngồi sát bên tôi 
          -Chuyện có bao giò hết đâu, phải không anh?
          Tôi im lặng vì biết rằng đó là ngụ ý của Hằng
          Vẫn cái giọng nhẹ nhàng xa thẳm như tiếng vọng từ trong vũ trụ bao la.
          -Hai đứa con em Thanh Hà và Thanh Hường đó.Chúng nó thương mẹ
          và ngoan lắm anh à.Khi em ra đi ,con Hà đã khóc hết nước mắt.Nó nói
          nó chưa kịp đem cơm cho em thì em đã đi rồi.Nó nghĩ em bị đói đó anh.
          Hà mới ít tuổi mà đã phải tự kiếm sống và nuôi em.Không biết các con 
          em bằng cách nào mà đã vượt qua,lớn lên và trưởng thành.Một bữa no
          kèm một bữa đói,khi mưa,khi nắng,khi ốm,khi đau em không thể giúp gì
          được.Tất cả một tay con Hà thu vén.Bố chúng nó thì không nói làm gì.bỏ
          mặc chúng sống côi cút trong ngôi nhà nhỏ,thi thoảng đưa ít tiền không 
          đủ cho chúng chi tiêu mấy ngày dè xẻn.Nó học khá nhưng nghỉ học để 
          nhường cho em.Bây giò em nó là giáo viên rồi anh ạ...
          Hằng buông một tiêng thở dài.hối hận vì trách nhiệm là mẹ.Hằng thấy
          nhớ các con.
          -Anh ạ.Em thương con Hà nhất.
          - Thế bây giò Hà sao rồi?Tôi vội ngắt lời
          -Thanh Hà đã lấy chồng có 2 con và sống rất hạnh phúc .vì thế em không
          còn buồn 
 nữa.Thấy các con vui là em vui rồi.
          -Đêm nay,anh đã nghe em kể chuyện.Em khao anh thêm một ly cafe nữa 
          nhé.Em sẽ ngồi cùng uống với anh
          Tôi chưa kịp khước từ thì Hằng đã bưng ra hai ly cafe,một cho tôi và một
          cho Hằng. Và thế là tôi đã có một tối chọn vẹn bên Hằng.Biết rằng Thanh
          Hằng chỉ là hồn với bóng,nhưng tôi nghe gì và thấy gì đều kể lại cho các
          bạn.Dẫu sao thì câu chuyện đó vẫn là sự thực.