PHẦN 1: MẤT MÁT
Nhìn qua khe cửa thấy một người đàn bà vẻ mặt thiểu não,ngồi
một mình tì lưng vào bức tường .Trời chưa tối hẳn, vẫn đủ nhận
ra khuôn mặt đã một thời mãn nguyện nay chỉ còn phảng phất ẩn
dưới bờ môi hơi dày cong lên như đài hoa...
Nửa đời người làm thiếu nữ,Thanh Hằng lấy chồng và sinh con.
đã có lúc trong tay là cả một gia đình hạnh phúc,nhưng bỗng đâu
họa ập xuống đầu.Cũng chỉ vì người chồng bội bạc,bỏ đi theo thói
phù du,cho bây giò tan đàn xẻ nghé.
Hằng đưa cả 3 đứa con về ngoại,âm thầm chịu đựng đắng cay.
Rồi tháng ngày cứ thế trôi đi cùng với bao nỗi niềm tê dại.Không
vượt nổi chính mình Hằng đã tự hủy hoại cuộc đời bằng những
điên cuồng trong men rượu.Rượu đã đốt cháy ruột gan;đã thiêu rụi
cuộc đời. Để một ngày kia dốc sức tần tảo nuôi con,trong cơn ho rũ
rượi đã khạc ra bàn tay bầy nhầy màu máu đỏ tươi....
Hoài là đứa con gái đầu lòng.nó đã thừa hưởng nét quyến rũ trong
màu mắt tím chiều của mẹ.khuôn hình mền mại theo mỗi bước chân
đi đã làm bao chàng trai si tình vô tình quen biết.Nhưng Hoài mới chỉ
là 16.Chưa ý thức được kiêu sa của người con gái.Đi học về là Hoài
phụ giúp mẹ bày hàng,trông coi 2 đứa em đang vẫn còn nhõng nhẽo.
Hàng ngày nhìn ngắm đứa con ngoan,người mẹ không khỏi chạnh
lòng: -Thương cho lũ trẻ dại khờ,mà mình thì đã sức cùng lực kiệt...
Nhưng dẫu vậy,Hằng cũng không thể biết được những gì đã xảy ra
trong suy nghĩ của từng con trẻ.Hằng đã không thể ngờ rằng:Đêm
đêm,Hoài - đứa con yêu xinh đẹp vẫn nước mắt một mình.Uất ức, đau
khổ và đói nghèo khi bố nó đối xử thậm tệ với mẹ,với nó và với cả các
em.Chính vì lẽ đó,Hoài đã bỏ học lang thang theo lũ bụi đời trong một
thời gian dài mà mẹ vẫn không hề hay biết.
Lầm lỗi và chán chường...khinh bỉ cuộc sống đầy giả tạo,Hoài cảm
nhận mọi sự quẫy đạp lên niềm tin.Không còn mơ ước.Thất vọng đã
thít nó vào dần cõi vô biên...
Vào một đêm bình thường như bao đêm bình thường khác,nhưng cả
nhà đã rất lo lắng khi không thấy Hoài về. Linh tính như mách bảo.
lòng dạ bồn chồn,Thanh Hằng đã thao thức suốt đêm đợi con về sáng
Nhưng Hoài đã không về.Hoài đã tự đi tìm cái chết để giải thoát cho tất
cả;Cho nó và cho cả mọi người.
Đám tang kéo dài với vô vàn vòng hoa trinh nữ.Bạn bè tiễn đưa.xóm
làng tiễn đưa.Nhưng bố nó thì không hề đưa tiễn.
Hoài ra đi vĩnh viễn,nhẹ nhàng như cơn gió thoảng.Nó không để lại gì
chỉ để lại nỗi đau,đủ vò nát con tim người mẹ-con tim đang héo hon,rã rời
bệnh tật ...cho tiếp theo chuỗi ngày ngắn ngủi,mà xót xa tủi hờn...
PHẦN 2 CÁT BỤI
Ngồi bên tôi là người đàn bà đã luống tuổi,cái tuổi duyên đã lặn vào
trong nhưng đằm thắm thì có thừa.Không biết tôi gặp người đàn bà
đó hay là người đàn bà đó gặp tôi,chỉ bết rằng chúng tôi đang cùng
ngồi bên một dòng sông thơ mộng.Đêm không trăng,nhưng trời thì lại
đầy sao.
Chỉ tay về phía thành phố nhấp nháy ánh đèn Thanh Hằng
( tên người đàn bà đó tự giới thiệu) khẽ nói với tôi:
- Khi trước,nhà em ở đằng kia.ngay cạnh cây đèn sáng xanh xanh anh
à. Nhà đối diện với một cây cầu,những khi xa các con,em thường nhìn
lên đó,thi thoảng thấy chúng rắt ríu nhau đi qua là nước mắt lại trào ra.
Em quên chưa nói với anh:Con Hoài chết khi nó còn quá trẻ,em thương
và nhớ nó đến quặn lòng.Em cố sống vì còn 2 đứa con...chúng vẫn còn
bé dại. Nếu em có mệnh hệ gì thì chúng biết dựa vào ai?Chúng có bố mà
cũng như không.Nhưng ngay cả lúc đó em nghĩ lại thì đã muộn rồi.Bệnh
tình em ngày càng nặng.Những cơn ho khạc ra máu thường xuyên và kéo
dài đã đánh quỵ em từng ngày.Em phải cách ly chúng vì căn bệnh dễ lây.
Khi em vô bệnh viện thì đã không thể cứu chữa.Bây giò,Anh biết không?
Chúng nó khổ quá chừng...
Nói đến đây,Thanh Hằng lẳng lặng bỏ đi.Trời cũng đã về khuya.Tôi theo
hút bóng Hằng.Thấy Hằng khuất vào một ngôi nhà cũ kỹ,cửa đã đóng.
Tôi nán lại hồi lâu,rồi cũng quay về.
Hôm sau,không ai hẹn ai,tôi vẫn ra ngồi đợi.đợi mãi,đợi suốt mấy đêm
liền vẫn không thấy Hằng .Sốt ruột, tôi đến ngôi nhà cũ kia để hỏi thăm
Thấy một bà lão ý chừng là hàng xóm .Tôi vội vàng lễ phép :
- Xin lỗi,Bà cho cháu hỏi:cô Hằng sống ở trong ngôi nhà kia mấy hôm
nay đi vắng a?
Chưa vội trả lời,Bà lão nhìn tôi từ đầu tới chân,kinh ngạc:
- Cháu quen biết Hằng từ hồi nào mà hỏi già như vậy?
- Dạ!cháu vừa mới quen
Bà lão la lớn:
-Trời ơi!Cháu có biết không?cô ta đã chết cách đây có cả chục năm rồi.
Ngôi nhà kia vắng chủ,bây giò để hoang đó.
Tôi há mồm.không có lẽ là như vậy?Bà lão kia chắc lẩn thẩn mất rồi.Rõ
ràng tôi đã ngồi nói chuyện với Hằng...
Trời lạnh.Sương đêm.Tôi bỗng rùng mình.Bất chợt thấy xa xa bóng Hằng
vật vờ như khóc than dưới ánh sao mờ tỏ.Tôi vội đi về phía ấy...Có một
chiếc ô tô chạy ngược chiều,đèn pha chói lóa,cứ thế rọi thẳng vào mắt tôi.
Một tiếng nổ dữ dội.Khủng khiếp.
Tôi giật mình tỉnh giấc,mồ hôi vã ra như tắm...
Hằng đã chết cách hơn chục năm.Chỉ sau 3 tháng 1 ngày khi con Hoài mất.
Giây phút cuối của cuộc đời,cô đơn đã đem đau khổ đi cùng. Không có một
người thân bên cạnh.Biết thác gửi về đâu?
Hỡi ôi! Một kiếp làm người sao mà ngắn ngủi?Có yêu thương,có giận hờn
có cả buồn vui lẫn lộn,để rồi đã về với cát bụi mà sao vẫn khắc khoải chưa
yên?Có lẽ,chính vì thế Hằng đã tìm gặp tôi nơi lối cỏ đêm nào,bên một dòng
sông thơ mộng-Dòng sông ấy rất dịu hiền,nhưng trĩu nặng phù sa.
Phần 3.Bất hạnh
Lại một đêm tôi lang thang ngoài phố.Không gian tĩnh mịch lạ thường
Loanh quanh hối lâu, tôi lại quay đúng bờ sông hôm nào tôi đã ngồi nói
chuyện với Hằng.Câu chuyện mới chỉ bắt đầu về một cuộc đời dang dở
Vẫn là Hằng ngồi đó,nhưng đêm nay,tôi thấy Hằng đẹp một cách lạnh
lùng,nhưng đã là hoang dại.
Tôi nghe lời Hằng nói như từ vũ trụ rất xa.Đó là lời từ bức thư tuyệt mệnh
từ nỗi niềm gửi vào câu chữ.Yêu thương và giận hờn chưa đủ thở than
....Giữa cái nắng chang chang Thanh Hà và Thanh Hường đạp xe vào bệnh
viện.Mẹ nhớ chúng nó và chúng nó cũng rất nhớ mẹ,chỉ mong sao mẹ sớm
khỏi bệnh mà về nhà với chúng .Thanh Hà mới chỉ 13 còn đứa em ít hơn chị
3 tuổi vì thế hai chị em rất cần có mẹ.Nhưng mẹ chúng đã qua đời.
....Hà vội quăng chiếc cặp lồng đầy cơm vung vãi ra sàn nhà,lao vào với mẹ
Mẹ nằm đó bất động.Không hiểu sao,lúc đó Hà không khóc.Hà gọi đứa em
lại bên mẹ rồi lao ra khỏi cửa.đạp xe một mạch 5 cây số đến nhà dì để báo tin
- Dì ơi! mẹ con chết rồi.
Hà la lớn rồi ôm gì lấy người dì,lúc đó Hà mới khóc
Hà khóc như chưa bao giò được khóc.Toàn thân mềm nhũn,đổ gục xuống
như tàu lá chuối...
Hằng đã tắt thở,nhưng hồn thì vẫn còn dật dờ bên xác,thấy con dại mà đau
lòng.Từ nay chúng sẽ không còn mẹ.không còn mẹ trên cõi đời này........
Trời bỗng đổ cơn mưa,tôi chạy vội vào gốc cây.Quay đầu nhìn lại, tôi không
thấy Hằng ngồi đó nữa.Hạt mưa đã xóa mờ,xóa mờ tất cả.Tôi chìm sâu vào
giấc ngủ vùi giữa đêm trắng của đất trời Phương Nam
Phần Kết
Đêm cuối cùng ở Phương Nam,Tôi tìm một góc khuất quán khuya
ngồi với từng giọt cafe.Chủ quán xinh đẹp.nhưng rất khó đoán được
tuổi là bao nhiêu.Cô ta sở hữu một điệu cười nửa miệng kín đáo.
Ánh mắt thường nhìn về phía xa....Quán vắng,chỉ mình tôi ngồi bên
ly cafe,lim dim thưởng thức một bản nhạc không lời.
Có tiếng ai đó hỏi từ phía sau:
-Anh không nhận ra em ?
Tôi giật mình quay lại.
-Trời!sao em lại ở đây?
Hằng không trả lời mà khẽ kéo ghế lại ngồi sát bên tôi
-Chuyện có bao giò hết đâu, phải không anh?
Tôi im lặng vì biết rằng đó là ngụ ý của Hằng
Vẫn cái giọng nhẹ nhàng xa thẳm như tiếng vọng từ trong vũ trụ bao la.
-Hai đứa con em Thanh Hà và Thanh Hường đó.Chúng nó thương mẹ
và ngoan lắm anh à.Khi em ra đi ,con Hà đã khóc hết nước mắt.Nó nói
nó chưa kịp đem cơm cho em thì em đã đi rồi.Nó nghĩ em bị đói đó anh.
Hà mới ít tuổi mà đã phải tự kiếm sống và nuôi em.Không biết các con
em bằng cách nào mà đã vượt qua,lớn lên và trưởng thành.Một bữa no
kèm một bữa đói,khi mưa,khi nắng,khi ốm,khi đau em không thể giúp gì
được.Tất cả một tay con Hà thu vén.Bố chúng nó thì không nói làm gì.bỏ
mặc chúng sống côi cút trong ngôi nhà nhỏ,thi thoảng đưa ít tiền không
đủ cho chúng chi tiêu mấy ngày dè xẻn.Nó học khá nhưng nghỉ học để
nhường cho em.Bây giò em nó là giáo viên rồi anh ạ...
Hằng buông một tiêng thở dài.hối hận vì trách nhiệm là mẹ.Hằng thấy
nhớ các con.
-Anh ạ.Em thương con Hà nhất.
- Thế bây giò Hà sao rồi?Tôi vội ngắt lời
-Thanh Hà đã lấy chồng có 2 con và sống rất hạnh phúc .vì thế em không
còn buồn nữa.Thấy các con vui là em vui rồi.
-Đêm nay,anh đã nghe em kể chuyện.Em khao anh thêm một ly cafe nữa
nhé.Em sẽ ngồi cùng uống với anh
Tôi chưa kịp khước từ thì Hằng đã bưng ra hai ly cafe,một cho tôi và một
cho Hằng. Và thế là tôi đã có một tối chọn vẹn bên Hằng.Biết rằng Thanh
Hằng chỉ là hồn với bóng,nhưng tôi nghe gì và thấy gì đều kể lại cho các
bạn.Dẫu sao thì câu chuyện đó vẫn là sự thực.
Lượm TEMMMMMMMMMMMMMMMMM
Trả lờiXóaThưởng TEMMMMMM cho nhà báo một ly cafe nóng thơm ngon nè , ngày chủ Nhật an lành hạnh phúc nhé .
Xóa[img]http://i1264.photobucket.com/albums/jj485/gianghuong1/color_c01_zps65dd9479.gif [/img]
Ghé qua thăm em, đọc được câu chuyện của anh DL, chử nhỏ quá nên tỷ đọc kg kỹ, mai mốt sẽ qua thăm và đọc lại sau nha, nhưng hình thì kg xem được tấm nào cả, chả hiểu vì sao, chúc cuối tuần vui nha em gái , tỷ về
Trả lờiXóaChào Tỷ yêu ! Hôm nay 20 -1-2103 rồi hỏng biết chị NL bay về TP.HCM chưa nhỉ ? em gái đang mong chị NL alo để cafe với chị , không thôi chị bay về bên ấy mất . Rảnh rồi em gái mời Tỷ sang đọc câu chuyện của anh ĐL nhé , Chúc Tỷ luôn mạnh khỏe xinh đẹp.
XóaCảm thông và cùng xin được chia sẻ về hoàn cảnh éo le đó
Trả lờiXóaCám ơn anh ghé thăm và chia sẽ , chúc anh ngày Chủ Nhật hồng .
XóaCuộc sống không bao giờ phẳng lặng và an nhàn cả
Trả lờiXóaMà chỉ có những người không sợ chùn chân mỏi gối, không sợ hy sinh gian khổ để tìm sợ trưởng thành..đấy cũng chính là HP!
Chúc em gái luôn vui khỏe và HP nhé!
Ai ddcj được câu nói của anh trai "Cuộc sống không bao giờ phẳng lặng và an nhàn cả" đều cảm thấy như được an ủi vậy hiiiiiiiii.... Cố găng giữ gìn sức khỏe nha anh trai BL những ngày cuối năm này công việc bận rộn .
XóaNhà ai một màu tím ngọt ngào quá vậy
Trả lờiXóaEM gái cám ơn chị . Em thích Tim tím giống những căn nhà củ của chị hiiiiiii...!!!Chủ Nhật vui khỏe hạnh phúc chị nhé .
XóaHạnh phúc thì mau qua, còn khổ đau thì luôn tiếp nối.Đời là vậy! Khổ đau chồng chất khổ đau ấy là NGHIỆP CHƯỚNG.Chúng ta nghĩ rằng Hằng là HỒN MA giữa dương thế.Còn chúng ta thì sao? Không là một HỒN MA vật vờ đây đó sao??? "...Chiếc bóng bôn ba mang mặt nạ người,
Trả lờiXóa"Lê gót cuối trời chọn chốn chôn thây!"...
Vâng , vậy em gái Giáng HƯơng cũng là một hồn ma vậy vờ đây hiiiii...!!! Cám ơn NNT đã ghé thăm và chia sẽ câu chuyện thật buồn của môt kiếp làm người , làm vợ , làm mẹ .
XóaThăm em và đọc truyện sau nhé!
Trả lờiXóaChúc GH khỏe vui va xinh đẹp mãi nhé!
EM cám ơn chị đã ghé thăm , Hoa tặng chị ngày Chủ Nhật tươi hồng nè , luôn trẻ khỏe và xinh đẹp chị nhé . [img] http://i1264.photobucket.com/albums/jj485/gianghuong1/AyS5wGH0OGRWhJl0e8u5Vg_zps4d193b17.jpg [/img]
XóaQua thăm bạn chúc ngủ ngon nhé !
Trả lờiXóaCám ơn ThanhBinh Phan đã ghé thăm , ngày Chủ Nhật nhiều yêu thương và ấm áp nhé .
XóaCâu chuyện kể lại như từ một người gặp được hồn ma,đủ mọi cảm xúc vui buồn giận thương không biết nói sao,đúng là một kiếp đời hồng nhan mà phận bạc.Cách viết rất hay...
Trả lờiXóaVâng hòng nhan bạc phận bạn nhỉ! vậy Giáng Hương không thích mình hồng nhan , xấu xấu một chút cho bình yên bạn hén , này bạn thấy không Giáng Hương cũng xấu xí quá chừng hiiii... cám ơn bạn đã ghé thăm và chia sẽ , Giáng Hương rất vui được làm quen với bạn. Chúc ngày chủ nhật an lành bạn nhé .
XóaSang thăm em gái xinh đẹp nè ! Ngày chủ nhật thật tươi hồng nhé em gái iu !
Trả lờiXóaỒ chị của em , sao không phải là Hoa Vàng , mà lại là Cúc Nguyễn vậy chị . Chúc chị của em luôn mạnh khỏe trẻ và xinh đẹp. Hoa vàng thật đẹp tặng chị ngày cuối tuần nè .
Xóa[img]http://6.share.photo.xuite.net/hlele3109/16da28f/4181819/175124820_l.jpg[/img]
Nhà đẹp hút hồn luôn !
Trả lờiXóaCám ơn anh đã ghé thăm .Giáng Hương rất vui được làm quen với anh . CHúc tối Chủ Nhật đông đầy yêu thương.
XóaBài viết của Cấn Đình Loan hay em à . Ngày mới chúc em vui nhiều nhé .
Trả lờiXóaCám ơn anh NT . Tói đông đầy yeu thương nhé !
Xóa[img] http://2.bp.blogspot.com/-KjYp50E4K6w/ULMRsXyPIYI/AAAAAAAAFlI/g5SlgFNqXHM/s640/anh-dep-tinh-yeu-11.jpg [/img]
Trả lờiXóaCHÚC CHỊ NGÀY MỚI TRÀN ĐẦY YÊU THƯƠNG
Món quà của em chị thích lắm . cám ơn em trai, luôn vui khỏe hạnh phúc em nhé !
XóalÂU QUÁ GH NHỈ.QUA NHÀ BẠN HỌC THÊM ỨNG XỬ GIA ĐÌNH.CHÚC BẠN KHỎE CÔNG TÁC TỐT.
Trả lờiXóaVâng cũng lâu lắm rồi Giáng Hương mới tạo lại ngôi nhà cho mình đấy , gặp lại bạn bè cảm giác ấm áp thật.
XóaMột entry cảm động đày ắp tính nhân văn . Anh chia sẻ cùng em em nhé!
Trả lờiXóaChúc Em ngày mới nhiều niềm vui. Tết đến nơi rồi....
Trả lờiXóaNăm mới em gái chúc anh Jacky Đăng làm ăn phát tài tiền vào như nước , để bay về VN thăm bạn bè gia đình và người thân nha. Tặng anh tiền xưa của của VN nè .
Trả lờiXóa[img]http://2.bp.blogspot.com/-Zwpdiu34MMk/TzYN5ol_AgI/AAAAAAAALjo/wNbaP1ECi3c/s400/7minhphuc2us22006110404.jpg [/img]